Đóng lại
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Thơ viết cho những ngày cùng các bé học sinh trong khu cách ly

Cô giáo Nguyễn Thị Quyên - Trường mầm non Lê Lợi, Thành phố Bắc Giang đã viết những vần thơ đầy xúc cảm khi chăm sóc các con trong khu cách ly tập trung. Cảm động lắm tình cô dành cho bé. Thương lắm những bạn nhỏ dũng cảm. Hãy cố gắng lên các chiến sĩ nhí!!!

 

Cơn mưa rào bất chợt giữa đêm

Làm bọn trẻ bỗng giật mình tỉnh giấc

Lại sụt sùi sau một vài tiếng nấc

Cô giáo ơi! Mẹ của con đâu?

Cô vỗ về, ngồi cạnh bé thật lâu

Thay chiếc khẩu trang đẫm nhoè nước mắt

Bàn tay nhỏ, con ôm cô thật chặt

Mạnh mẽ thế nào, vẫn để nước mắt rơi.

Ngày qua ngày, mình sẽ lại vui thôi

Con học con chơi, con cùng cô trò chuyện

Sát khuẩn tay và thường xuyên xúc miệng

Và luôn đo thân nhiệt hàng ngày.

Con biết không, trên khắp đất nước này

Bác sĩ tuyến đầu vẫn miệt mài không ngủ

Bộ đội trắng đêm, miếng cơm chưa đủ

Mắt dõi xa xăm, mấy tháng chẳng về nhà.

Chẳng mong gì ngoài mong dịch sẽ sớm qua

Để nhà nhà được bình an, mạnh khoẻ

Và các con sớm trở về cùng ba mẹ

Hết dịch rồi, mọi thứ lại bình yên!

Sưu tầm: Nguyễn Thương


Tác giả: CTV: Nguyễn Thương
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan