Đóng lại
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Người lái đò thầm lặng

Tôi còn nhớ mãi một buổi sáng mùa hè ngập nắng, cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp cao đẳng, tôi vội vàng gọi cho cô: “Cô ơi, con tốt nghiệp rồi!”. Cô cười đầy ấm áp: “Ừ, về đây với cô”… Để lại sau lưng thành phố đầy tấp nập với bao cơ hội và thách thức, tôi về với mái trường nhỏ bé nơi vùng quê yên ả, về với cô – người mẹ đang chờ để  đón nhận và dìu dắt tôi trong sự nghiệp trồng người. Người mà tôi muốn nhắc đến, chính là cô Nguyễn Thị Chính – hiệu trưởng trường mầm non Thị trấn Nhã Nam, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống hiếu học, có nhiều con cháu thành đạt, học hành giỏi giang, tuổi thơ của cô là những tháng ngày chăm chỉ học tập và làm việc giúp gia đình. Đến hôm nay, mọi công việc nhà nông cô vẫn thành thạo như thuở thiếu thời. Vốn yêu trẻ nhỏ, học xong hệ phổ thông 10 năm khi ấy, cô tiếp tục học sơ cấp và trung cấp sư phạm mẫu giáo, rồi về dạy tại trường làng – trường mẫu giáo Tân Trung.

Cô từng kể với tôi, những ngày ấy khó khăn lắm. Trường lớp chưa có, nơi chăm nom các bé chỉ là đình làng, nhà kho, mái tranh vách đất. Ngày nắng còn đỡ, ngày mưa gió, cô cháu lại cùng nhau che mưa hứng dột … Công xá của các cô cũng chỉ là những mớ rau, cân thóc phụ huynh mang đến để cảm ơn các cô đã chăm lo, dạy dỗ cho con mình. Giáo viên thiếu, phương tiện dạy học hầu như không đủ, đồ dùng đồ chơi cũng là do các cô tự làm, tự kiếm. Khó khăn thế, mà cô vẫn vượt qua, vẫn ngày đêm hăng say với nghiệp ươm mầm, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.

Sau hơn 10 năm cống hiến và phấn đấu, năm 2000 cô được giao nhiệm vụ Hiệu trưởng trường mầm non Tân Trung. Một thử thách mới lại đến với cô. Giờ đây cô không chỉ tiếp tục chăm lo cho những chồi non của đất nước, mà còn dìu dắt đỡ nâng bao thế hệ giáo viên của trường nhà. Từng lời ăn tiếng nói, từng giờ lên lớp, từng bữa ăn giấc ngủ của học sinh, cô đều chia sẻ kinh nghiệm và hướng dẫn cho giáo viên cặn kẽ tỉ mỉ. Cô vẫn bảo chúng tôi: “Chỉ có yêu học sinh như con của mình thì mới làm được giáo viên mầm non”. Nhờ có cô, bao giáo viên trẻ đã ngày một vững vàng hơn, sắt son hơn với nghề.

Năm 2007, khi tôi về trường, cô đã trở thành hiệu trưởng trường mầm non Tân Trung được 7 năm. Ngôi trường nhà tranh vách đất trong lời kể của mọi người đã không còn nữa. Thay vào đó là 3 cụm trường được xây dựng khang trang với 16 lớp học vẫn còn thơm mùi sơn mới. Cùng ban giám hiệu nhà trường, cô đã không ngừng trăn trở, làm sao để có thể có được những lớp học kiên cố, những khoảng sân rộng rãi sạch đẹp, những đồ dùng đồ chơi ngày càng tân tiến, hiện đại để cô và trò nhà trường được hưởng môi trường giáo dục tốt nhất.

Được đánh giá là một trong những cán bộ lãnh đạo, quản lý làm tốt công tác tham mưu, cùng với sự quan tâm giúp đỡ, đầu tư của các cấp chính quyền và chương trình hợp tác PLAN, cô đã từng bước xây dựng cơ sở vật chất của trường mầm non Tân Trung ngày một đi lên. Năm 2009, trường đã vinh được đón bằng công nhận trường chuẩn quốc gia cấp độ I, mang lại niềm vui phấn khởi cho tập thể cán bộ giáo viên, nhân viên nhà trường cũng như phụ huynh và học sinh trong vùng. Có thể nói, để đạt được kết quả ấy, mồ hôi công sức của cô đã bỏ ra không thể đếm hết.

Không chỉ quan tâm, trăn trở đến việc xây dựng cơ sở vật chất của nhà trường, cô Nguyễn Thị Chính còn đặc biệt quan tâm đến công tác xây dựng đội ngũ. Bằng mọi cách, cô đã đầu tư để nâng cao chất lượng cán bộ giáo viên trong nhà trường. Dự giờ, kiểm tra, gửi giáo viên đi học tập nâng cao trình độ chuyên môn, tham quan học tập trường bạn, xây dựng lực lượng chuyên môn mũi nhọn, phát triển nhân lực có thế mạnh về hoạt động phong trào, … bền bỉ trong bao năm, cuối cùng cô đã có một đội ngũ cán bộ, giáo viên, nhân viên nhiệt tình, hăng say không ngại gian khó, bền bỉ quyết tâm với nghề, có trình độ chuyên môn vững vàng và không ngừng phát triển. Tỷ lệ giáo viên giỏi cấp tỉnh, cấp huyện ngày một nâng lên, chất lượng giáo dục bình quân trên trẻ cũng xếp trong tốp đầu của huyện. Trường mầm non Tân Trung đã liên tục đạt danh hiệu Trường tiên tiến, tiên tiến xuất sắc, thường xuyên trong nhóm trường dẫn đầu các phong trào thi đua. Trường còn có đội văn nghệ xung kích tích cực hoạt động, mang đến không khí tươi vui phấn khởi trong suốt bao năm học.

Năm 2012, theo yêu cầu nhiệm vụ, cô nhận quyết định thuyên chuyển công tác về làm Hiệu trưởng trường mầm non Thị trấn Nhã Nam, một ngôi trường với bao khó khăn, thách thức.  Tôi cũng trở về đây -  nơi tôi và gia đình đang sinh sống - để tiếp tục công tác, và tôi lại được đồng hành cùng với cô.

Do tình hình thực tế địa phương, đến nay, trường vẫn chưa được xây dựng mới. Cô và trò vẫn học trong những phòng học cấp 4. Trường chỉ có diện tích vỏn vẹn hơn 1000 m2, với 10 lớp học và khoảnh sân nhỏ bé. Cả trường chỉ có 2 lớp học kiên cố nhưng giờ đây đã ngày càng xuống cấp. Tôi từng thấy cô rưng rưng nước mắt trong những buổi làm kế hoạch tham mưu. Cô tâm sự với tập thể nhà trường rằng nhiều lúc cô cảm thấy có lỗi với giáo viên, với phụ huynh và học sinh nhiều lắm, cô không thể xây dựng được một ngôi trường rộng rãi hơn, khang trang hơn để cho giáo viên thuận lợi công tác, cho phụ huynh yên tâm gửi con và cho các con được hưởng một môi trường giáo dục tốt đẹp. Những rồi cô lại vững vàng, lại gạt đi mọi khó khăn mà tiếp tục lo lắng, làm công tác xã hội hóa giáo dục, tăng cường cơ sở vật chất cho nhà trường. Mặc dù chưa xây được trường nhưng cô đã không ngừng tham mưu và làm tốt công tác xã hội hóa, xây thêm 3 phòng học, mua sắm trang thiết bị, đồ dùng trong nhóm lớp. Có thể nói, dù bên ngoài chỉ là một ngôi trường nhỏ bé, lớp học đơn sơ, nhưng trong các lớp học, trường mầm non TT Nhã Nam không hề thua kém một trường nào trong huyện về trang thiết bị, đồ dùng đồ chơi. Là trường đi đầu trong việc lắp đặt điều hòa, ti vi phục vụ cho học sinh trên địa bàn huyện Tân Yên, nhà trường đã dẫn đường cho bước ngoặt mới trong việc nâng cao chất lượng chăm sóc giáo dục trẻ của các trường mầm non huyện nhà. Đến nay, nhiều trường cũng đã lắp đặt điều hòa để phục vụ cho hoạt động của cô và trẻ.

Với phương châm “Lấy chất lượng giáo dục bù đắp cho thiếu hụt về cơ sở vật chất”, cô đã đẩy mạnh công tác bồi dưỡng, xây dựng đội ngũ giáo viên, nâng cao chất lượng giảng dạy của nhà trường. Từ một ngôi trường với đội ngũ giáo viên trẻ nhất huyện, chưa có nhiều thành tích, đến nay đã nhà trường đã có 2 giáo viên giỏi cấp tỉnh, 6 giáo viên giỏi cấp huyện, chất lượng giáo dục bình quân luôn ở trong tốp 10 của huyện. Có thể nói, có được kết quả đó, cô Nguyễn Thị Chính đã đóng góp công sức không hề nhỏ.

Cô ít khi nói về bản thân, nhưng được công tác cùng cô 11 năm, tôi biết được trong quá trình công tác, giảng dạy của mình cô đã đạt được không ít thành tích. Liên tục đạt danh hiệu Lao động tiên tiến, Chiến sĩ thi đua cấp cơ sở, giấy khen của UBND huyện, bằng khen của UBND tỉnh, giấy khen của liên đoàn lao động, công đoàn giáo dục tỉnh, … cô còn vinh dự được cùng đoàn cán bộ giáo dục huyện nhà đi báo công tại Thủ đô Hà Nội.

Trong những ngày cuối thu 2017, khi tôi đang háo hức viết về cô để gửi tin bài chào mừng 35 năm ngày Nhà giáo Việt Nam, cô vẫn đang cần mẫn dự giờ hội giảng chào mừng ngày Phụ nữ Việt Nam. Nhìn thấy nụ cười cô nở tươi mỗi khi giáo viên có một tiết dạy tốt, tôi biết cô đang ấm lòng lên nhiều lắm. Khó khăn về xây dựng trường vẫn làm cô thao thức hàng đêm, nhưng nhìn đội ngũ, nhìn các trẻ thơ, cô lại vui hơn, phấn khởi hơn, lại thêm nhiệt huyết. Biết tôi viết về cô, cô ngại ngùng nói: “Con viết về cô làm gì? Cô đã làm được gì cho trường, cho các con đâu?...” Nhưng tôi biết, và có lẽ ai cũng biết, cô đã trở thành tấm gương sáng về một nhà giáo mẫu mực, trong sáng, giản dị, tận tụy với nghiệp ươm mầm để mọi người noi theo từ rất lâu rồi./.

Nguyễn Thương


Tác giả: Nguyễn Thương
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan